Hạnh Phúc Trong Tay (2)

http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31727

(tiếp theo)

Lâm ở nhờ nhà người chị họ trong thành phố Westminster được gần hai tháng. Chàng bắt đầu cảm thấy tù túng và bực bội trong căn phòng nhỏ tí. Lâm đã quá quen với sự tự do và yên tĩnh ở NJ. Về đây, những tiếng động ngoài phòng khách, tiếng chân đi vào buổi sáng sớm của bà chị khi sửa soạn đi làm, Lâm đều nghe rõ mồn một khi còn nằm trên giường. Lúc nào chàng cũng cảm thấy như không gian riêng của mình bị xâm phạm. Nhà cửa ở đây không được xây cất chắc chắn và kín đáo như căn nhà cũ của chàng. Có lẽ tại động đất nên luật xây cất không cho thợ dùng vật liệu nặng nề để tránh tai nạn đè chết người chăng? Lâm chưa có thời giờ để tìm hiểu. Có điều Lâm biết là mình cần đi tìm một chỗ rộng rãi, thoải mái hơn để tâm trí được yên tỉnh và có chỗ cho chàng chứa dụng cụ và vật liệu hội họa.

Lâm đã treo bản bán nhà ở New Jersey trước khi dọn qua Cali. Chàng nhờ Trinh theo dõi khi có người muốn coi nhà. Nếu bán được với giá mà Lâm đòi hỏi thì với số tiền đó chàng có thể mua một căn nhà khá khang trang, yên tĩnh nhưng hơi xa thành phố Westminster.

Bao ngày qua Lâm đi lang thang hết con đường này qua con đường nọ trong quận Cam. Hàng quán sầm uất, phòng mạch bác sĩ, phòng răng nha sĩ, văn phòng luật sư, địa ốc, đầu tư gì cũng có đủ. Ban đầu thì tất cả đều lạ lẫm nhưng bây giờ Lâm đã thuộc làu những con đường nào có tiệm Việt mà ăn lại ngon.

Ngày xưa lúc Thủy còn sống, vài ba lần bà chị họ rủ về đây chơi nhưng không hiểu sao lúc nào vợ chồng Lâm cũng có lý do để không đi được dù rất muốn một lần coi cho biết khu Bolsa như thế nào.

Nay thì Lâm ghé hàng quán để ăn sáng, trưa, chiều. Ăn hết món này tới món nọ riết cũng chán và thầm ước được ăn cơm nhà, ngon dở gì cũng được miễn có không khí gia đình đầm ấm. Chàng không muốn làm phiền người chị họ ngoài chuyện ngủ tạm một thời gian nên đã từ chối khi chị ấy mời dùng cơm!

Thời giờ còn lại ngoài chuyện ăn uống, Lâm đi ra biển Laguna để tìm cảm hứng và thư giản. Đôi khi Lâm vác cọ, khung, mua vài ổ bánh mì, vài chai nước rồi một mình lang thang, mỏi chân thì ngồi trên những gộp đá lô nhô để ngắm trời trăng mây nước; có hứng thì dừng lại để vẽ những đợt sóng chập chùng xanh biếc với bầy hải âu bay lượn chí choé trên nền trời đỏ thẩm trong buổi hoàng hôn…

Lâm đã hoàn tất được ba bức tranh về biển Laguna. Ưng ý nhất là bức tranh đầu tiên vì nó diễn tả được nỗi rạo rực của người nghệ sĩ trước quang cảnh tuyệt vời của thiên nhiên. Lâm định giữ nó lại để luôn nhớ tới cảm xúc đó nhưng vì cần tiền nên đành gởi cho Trinh để bán.

Đã khá lâu Lâm không nghe tin tức gì về ngôi nhà cũ nhưng Trinh đã gởi đầy đủ số tiền bán tranh biển Laguna. Lâm đoán người mua vẫn là vị khách hàng thường xuyên. Số tiền đó đã giúp chàng giải quyết được sự túng thiếu tạm thời. Lâm hơi lo về chuyện bán nhà. Thời buổi kinh tế khó khăn, nhà cửa ứ đọng mọi nơi càng làm chàng sốt ruột hơn khi tiền trong túi mỗi ngày một cạn.

Càng buồn Lâm càng dành nhiều thời giờ lang thang ven biển. Hiện nay chỉ có biển mới làm tâm hồn chàng thảnh thơi. Đôi khi gặp những người Á đông đi ngược chiều Lâm hay gật đầu chào. Mấy hôm nay Lâm để ý là có một người mà mình đã gặp và chào mấy lần. Chẳng lẽ họ có tâm sự nên mới lang thang thường xuyên như mình? Nếu có người cùng tâm trạng để nói chuyện chắc cũng thú vị lắm, Lâm tự nghĩ.

Hôm sau Lâm lại gặp người đàn ông đó đang đi ngược chiều. Không ngần ngại, Lâm đứng lại chào và hỏi bằng tiếng Anh:

- Anh là người Việt Nam?

Người đó trả lời bằng tiếng Việt, giọng miền Bắc:

- Vâng, thưa anh! Em tên Hải!

- Tôi tên Lâm.

Lâm trả lời trong sự mừng rỡ. Mấy tháng nay cô đơn, tự nhiên chàng cảm thấy ấm áp trong lòng như có tâm sự cần được giải toả. Bây giờ gặp Hải chàng mừng là phải.

Lâm đoán Hải thua mình cỡ một con giáp. Lâm hỏi tiếp, giọng thân mật:

- À, Hải có ở gần đây không?

Hải như có một nụ cười bí mật trên môi khi trả lời:

- Em đang ở cái nhà sau hốc đá đó.

Vừa nói Hải vừa chỉ tay lên dãy nhà trước mặt.

Lâm ngẩn người một lát rồi hỏi:

- Ở đó sao tôi không thấy cậu trong mấy tháng qua?

- Dạ, em mới ra đây được hơn một tuần.

- Ra đây có một mình sao? Có gia đình họ hàng gì không?

- Dạ, em ra trông nhà cho một người bạn. Nếu tìm được người khác coi dùm thì em về lại miền Đông! Còn anh thì sao?

- Tôi ở tạm nhà người bà con, cũng đang tìm một chỗ ở cố định đây.

Trả lời xong Lâm lại tò mò về câu trả lời của Hải. Lý do gì mà Hải tốt đến nỗi bỏ hết công việc để đi giữ nhà cho một người bạn xa xôi như vậy. Thắc mắc như vậy nhưng chàng không tiện hỏi thẳng. Chợt nhớ đến trường hợp vô gia cư của mình, Lâm muốn hỏi Hải cho mình mướn và trông nhà dùm luôn nhưng lại tần ngần vì biết không bao giờ mình có thể mướn nỗi một chỗ đẹp như vậy.

Hải như đọc được ý nghĩ trong đầu Lâm, anh ta nói:

- Anh Lâm, anh đang đi tìm chỗ ở, em đang cần người trông nhà, vậy anh có muốn dọn vô ở đây không?

Lâm nhìn Hải ngạc nhiên, làm gì có chuyện phi lý như vậy! Hai người hoàn toàn không biết nhau mà Hải dám cho mình ở nhờ trong khi đó không phải là nhà của anh ta.

Hải nói tiếp:

- Anh Lâm, em biết anh đang nghĩ gì rồi. Mặc dù mới gặp và nói chuyện nhưng em thấy như quen anh đã lâu và đặt lòng tin nơi anh nên em mới dám hỏi!

- À, nhưng chủ nhà có đồng ý cho tôi ở không? Và tiền mướn nhà là bao nhiêu? Tôi không nghĩ là tôi trả nỗi tiền mướn nhà hàng tháng trên bờ biển xinh đẹp này.

- Chủ nhà cho em toàn quyền quyết định. Tiền nhà thì không cần lo. Anh ở và giữ nhà giùm thì em cám ơn rồi. Đáng lẽ chủ nhà còn phải trả tiền “house sitter” mướn anh ở để trông nhà mới phải. Nào, mình đi coi nhà nhé!

Nói xong Hải bắt đầu rảo bước về khu nhà dọc theo bãi biển trước mặt. Lâm không biết tính sao cũng lò dò bước theo sau. Chân bước trên bải cát mềm mại nhưng đầu óc chàng không khỏi bâng khuâng về cuộc đối thoại vừa rồi. Chắc có gì mờ ám nơi căn nhà đó nên điều kiện vô ở mới dễ dàng như vậy. Lâm thắc mắc là Hải không tra hỏi về xuất xứ hay gia cảnh, và cũng không đá động gì về công ăn việc làm của mình. Mặc dầu tò mò nhưng Lâm vẫn bước theo, vừa đi vừa ngắm những đợt sóng tung toé khi đập vào ghềnh đá nhấp nhô và nói vài câu vu vơ để lấp khoảng trống hơi ngột ngạt giữa hai người.

Đi chừng mười lăm phút, Hải dừng chân trước một ngôi nhà thật đẹp nằm trong vịnh Crescent. Lâm đặt chân lên những bậc thềm bước từ bãi cát vàng lên hàng hiên. Từ hiên nhà, Lâm có thể ngắm những cây dứa lay động trong gió chiều như đang khiêu vũ với tiếng sóng dạt dào trông thật sống động và hữu tình. Bên phải của Lâm là fire-pit, một loại lò đun củi để sưởi trong những đêm se se lạnh. Bên trái là hồ tắm nước nóng với những chiếc ghế bành có thể nằm hoặc ngồi, bên cạnh là chiếc bàn nhỏ cùng màu.

Hải đứng phía sau và giữ yên lặng như để Lâm thưởng thức sự giao cảm tuyệt vời giữa thiên nhiên và nhân tạo.

Lâm hít mạnh không khí của biển vào lồng ngực. Mà thật, chàng gần như quên hẳn là có Hải bên cạnh. Lâm chỉ muốn thu nhập hết mọi chi tiết chung quanh để vẽ lên một bức tranh như ý…

Sau một thời gian khá lâu Hải mới tằng hắng:

- Anh Lâm, mình đi vô nhà chứ?

Lâm giật mình và trở về thực tại. Chàng gật đầu, đi theo Hải vô nhà trong.

Hải đưa Lâm đi coi từng phòng. Phòng nào cũng trưng bày trang nhã, không cầu kỳ nhưng thoải mái theo kiểu nhà ven biển. Chàng thích nhất là phòng ngủ có cửa thông ra bải cát, phòng ăn, phòng khách cũng vậy, đều nhìn thấy biển.

Đi một vòng xong Hải đứng lại hỏi:

- Anh có thích không?

Lâm hơi ngượng nghịu:

- Nói thiệt là nhà quá sang trọng đối với tôi. Chắc tôi không dám ở, lỡ giữ gìn không kỹ thì phiền cho cậu và người chủ!

- Anh không nên lo về vấn đề đó vì hằng tuần sẽ có người đến quét dọn, chủ nhà trả tiền. Anh ở thì tránh sự phá phách của người lạ. Chủ nhà rất vui nếu anh nhận lời!

Không có lý do để từ chối nữa vì Lâm quá mê cảnh đẹp buổi hoàng hôn ở đây. Chàng thầm nghĩ mai mốt rồi sẽ được ngắm cảnh bình minh thanh vắng trên biển...

Lâm gật đầu, nói:

- Được! Tôi sẽ dọn vào. Nhưng chừng nào muốn tôi dọn ra thì cứ nói một tiếng, đừng sợ mất lòng.

Hải vui mừng, cám ơn rối rít. Lâm cảm thấy hơi tức cười vì chính mình là người phải cám ơn rối rít mới đúng. Nghĩ vậy nhưng chàng chỉ từ tốn nói:

- Tôi phải cám ơn cậu mới đúng. Cậu nghĩ chừng nào tôi có thể dọn vô được?

- Lúc nào cũng được, càng sớm càng tốt để em còn trở lại công việc ở miền Đông.

- Được, vậy ngày mai nhé?

Hai người nói thêm vài ba câu xã giao nữa rồi chia tay sau khi Hải trao chiếc chìa khoá nhà cho Lâm...

* * *

Lâm dọn vào ngôi biệt thự ở Laguna Beach được hai tuần thì nhận được tin vui từ Trinh.

Trinh báo là nhà đã có người đặt cọc. Lâm treo giá bao nhiêu thì họ đồng ý mua bấy nhiêu, không kèo nài lôi thôi. Lâm mừng rỡ, không ngờ là mình may mắn đến thế, nhất là trong thời buổi kinh tế khó khăn, thị trường địa ốc ứ đọng, giá chỉ có đi xuống chứ không lên.

Chàng đã nhờ luật sư làm giấy tờ uỷ quyền cho Trinh nên không phải bay về miền Đông để ký hợp đồng mua bán.

Lâm lẩm nhẩm trong đầu về số tiền bán nhà, một số tiền khá lớn mà trên đời chàng chưa bao giờ được cầm trong tay. Nợ nhà đã trả hết nên sau khi trả huê hồng cho nhân viên địa ốc, Lâm còn lại xấp xỉ gần nửa triệu đô. Lâm muốn mua nhà và chừa lại một ít để phòng hờ khi trắc trở. Suy đi nghĩ lại thì Lâm thấy tiếc khi phải dọn ra khỏi căn nhà xinh xắn, trời biển hữu tình này. Thôi thì tạm gác ý nghĩ mua nhà lại cho đến khi bán xong cái đã, Lâm nghĩ thầm!

Nhờ hít thở không khí trong lành của biển và chỗ ở đã cố định, Lâm trông khỏe và tươi hẳn ra.

Đã hơn nửa năm từ ngày Thủy mất, bây giờ chàng mới hưởng sự yên ổn của tâm hồn. Đôi khi thức giấc nửa đêm Lâm vẫn nhớ đến nụ cười duyên dáng, tánh tình nhỏ nhẹ, đôn hậu, vị tha của nàng. Khi biết mình không qua khỏi được cơn bịnh, Thủy đã khuyến khích chàng lập gia đình lại ngay sau khi làm đám táng. Thủy chỉ xin chàng mỗi năm đến mộ thắp vài nén nhan cho nàng đỡ lạnh lẽo nơi quê người. Nàng còn dặn nếu Lâm có dọn đi đâu thì sau ba năm cũng cho thiêu cốt rồi mướn tàu ra xa và rải tro trên biển. Nàng muốn ra xa là vì không muốn tro tạt lại vào bờ để rồi thiên hạ đạp lên. Lúc đó Lâm chỉ biết ứa nước mắt chứ không nói gì được.

Lập gia đình lại, cũng có thể lắm, nhưng Lâm chưa bao giờ nghĩ đến. Với tuổi gần năm mươi thì vẫn còn rất trẻ trong xã hội Mỹ. Lâm có bạn xã giao cùng một sở thích nhưng vì thích yên lặng nên chàng ít khi gặp gỡ những người đó mặc dù họ ở quận Cam rất đông. Những buổi triển lãm chàng nhận được thơ mời, nhưng biết rồi để đó chứ Lâm không tham dự hoặc tò mò gì thêm. Chàng thích lang thang một mình. Đi đến chỗ đông người Lâm không thích chào hỏi lôi thôi nên chuyện tiếp xúc càng giới hạn thêm. Lâm bật cười thành tiếng khi nghĩ rằng muốn lập gia đình lại mà không chịu tiếp xúc với ai thì hoạ chăng lập với ma!

Có tiếng gõ cửa. Lâm trở về với thực tại, bước ra mở cửa. Chị người làm tươi cười chào hỏi, vừa xách đồ nghề bước vào. Lâm chợt nhớ hôm nay là ngày quét dọn của chị ta.

Lâm vào nhà trong, với tay lấy chiếc áo choàng rồi đi ngõ sau ra bãi biển. Thêm một ngày trong lành đẹp đẽ đang chờ đợi!

* * *
(còn tiếp)



       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft