Hạnh Phúc Trong Tay (3)

http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31750 (2)
http://www.bensongmay.net/viewtopic.php?t=31727 (1)

(tiếp theo)

Hợp đồng bán nhà đã xong. Trinh gởi hết tất cả giấy tờ liên quan cho Lâm. Chàng cầm xấp giấp dày cộm với tấm ngân phiếu gần nửa triệu đồng trên tay mà không biết vui hay buồn. Vui vì chuyện bán nhà tốt đẹp hơn mình tưởng, buồn không còn ai để chia sẻ niềm vui.

Lâm thấy một nỗi cô đơn len nhẹ vào tâm hồn. Hơn nửa năm tưởng có thể để hết tâm trí vào hội họa để lấp đi sự trống vắng nhưng bây giờ sự trống vắng sâu đậm hơn là chàng nghĩ...

Lâm mở bì thơ lớn, lôi bản hợp đồng ra coi lại chi tiết bán nhà. Người mua là một công ty. Lâm nhíu mày. Tên công ty này Lâm thấy quen quen. Chàng đã đọc nó ở đâu rồi... Tự nhiên Lâm thảy hết tất cả lên bàn rồi chạy vào nhà bếp mở mấy hộc tủ ra và cầm quảng cáo từ mấy nhà hàng chung quanh gởi đến. Địa chỉ nhà này và tất cả tờ quảng cáo đều có tên giống như trên tờ hợp đồng. Lâm la lên “đúng rồi”, rồi cầm mấy tấm quảng cáo lại bàn.

Lâm lẩm nhẩm:

- Có lẽ nào chủ căn nhà này cũng là người đã mua nhà của mình ở New Jersey?

Lâm vội vã cầm điện thoại lên và bấm số của Trinh:

- Allô, cô Trinh.

- Chào ông, ông khỏe không? Ông đã nhận được giấy tờ tôi gởi chưa?

- Vâng thưa cô, tôi nhận được đầy đủ. Cảm ơn cô. Tôi muốn hỏi cô vài câu về hôm ký hợp đồng.

- Có chuyện gì ông không được hài lòng phải không? Giọng Trinh có vẻ hơi lo.

- Không, thưa cô, mọi chuyện đều như ý tôi muốn, đúng ra là tốt hơn cả ý tôi muốn. Có điều hôm đó cô có gặp người mua nhà ở văn phòng luật sư không?

- Thưa không. Chỉ có luật sư hiện diện. Người mua đã ký tên trước rồi.

Lâm hơi thất vọng khi nghe Trinh trả lời như vậy. Trong đầu chàng lại lóe lên một tia hy vọng khác:

- Thưa cô, còn người mua tranh của tôi là ai, tên gì?

- Thưa ông, tôi đã trình bày khi ông chuẩn bị dọn đi Cali. Tôi nghĩ người này chỉ mua giùm cho ai đó thôi.

- Người đó tên gì cô có biết không?

- Dạ ông ấy tên Hải.

- Ông ta khoảng bao nhiêu tuổi thưa cô?

- Dạ, cỡ trên dưới bốn mươi, người Bắc, giọng pha miền Trung.

Lâm giật mình, làm gì có chuyện hi hữu như vậy. Đúng là Hải mà đã đưa nhà cho mình ở.

Lâm hỏi tiếp:

- Khi trả tiền thì họ trả bằng gì?

- Dạ thưa, bằng thẻ tín dụng dưới tên của một công ty. Để tôi nhớ coi… hình như công ty tên là East Star Holdings thì phải!

Lâm không còn nghi ngờ gì nữa. Công ty East Star đã mua nhà, mua tranh, và cho nhà mình ở. Lý do gì mà họ tốt với mình như vậy, Lâm phải tìm cho ra lý do.

- Cám ơn cô nhiều lắm.

Cúp điện thoại xong Lâm thừ người ra suy nghĩ. Tự nhiên chàng đứng bật dậy đi vào phòng ngủ lấy máy vi tính và bắt đầu bấm lên bàn phiếm. Vừa bấm Lâm vừa lẩm bẩm:

- East Star, East Star… à đây rồi…

Trên màn hình hiện ra trang của công ty East Star Holdings ở New Jersey. Lâm tiếp tục đưa con chuột hướng vể chỗ “Chúng tôi là ai” rồi bấm tiếp. Màn hình thay đổi và hiện tên người giám đốc là Julie Johnson. Lâm đi hết ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Chàng nhíu đôi lông mày:

- Có lẽ nào là Julie Johnson mà mình đã đụng xe?

Lâm bấm tiếp vào tên Julie Johnson. Một tấm hình hiện lên cùng với lời chào đón. Lâm không còn nghi ngờ gì nữa: đúng là cô ấy rồi. Cô ta là ân nhân của mình trong bấy lâu nay mà mình vô tình không biết!

Lâm hí hoáy viết địa chỉ và số điện thoại vào sổ tay. Xong đâu đó chàng đổi qua trang hãng máy bay và lấy vé đi New Jersey.

* * *

Rời Cali hơi trễ nên khi phi cơ đáp xuống phi trường Newark, trời đã tối. Lâm lấy hành lý và đi mướn xe. Chàng cảm thấy khá mệt nên lái xe thẳng đến khách sạn để nghỉ ngơi.

Sáng sớm, sau khi ăn điểm tâm, Lâm chạy xe về khu nhà cũ.

Nỗi bâng khuâng bắt đầu len vào tâm hồn khi cảnh quen thuộc hiện ra trước mặt. Con đường này bao nhiêu năm chàng và Thủy đi chung. Lòng chàng chùng xuống khi nghĩ đến kỷ niệm trầm bổng của đời sống vợ chồng trong bao nhiêu năm. Điều lạ là Lâm cảm thấy như nàng vẫn còn gần gũi, chăm sóc, lo lắng cho chàng hằng ngày. Có lẽ vì nàng đã đem lại cho Lâm một cuộc sống êm đềm, thanh thản nên chàng mới cảm thấy được an ủi dù có những giây phút nhớ thương quay quắt trong đêm khuya vắng.

Nhà cũ đây rồi. Vườn tượt có vẻ được chăm sóc kỹ hơn lúc Thủy đang nằm bịnh viện. Lâm chỉ lướt xe ngang nhà, rồi cho xe chạy về hướng nghĩa trang.

Con đường nhỏ cong queo dẫn đến ngôi mộ thật yên tĩnh. Hôm nay ngày thường nên không có một bóng người. Lâm đậu xe bên ven đường, với lấy bó hoa hồng mới mua rồi mở cửa. Chàng chậm rải đi trên bãi cỏ xanh dẫn tới mộ của Thuỷ.

Đứng trước tấm mộ Lâm không khỏi ngạc nhiên khi thấy một chùm hoa đầy màu sắc được cắm trong bình trên đầu mộ. Mặc dù là hoa giả nhưng cũng làm cho chàng ấm lòng biết bao khi biết Thủy có người thăm viếng. Nhưng ai đã ra đây thăm Thuỷ? Lâm thắc mắc. Chẳng lẽ là Trinh? Trinh bận rộn với gia đình và công ăn việc làm, khó mà có thì giờ để làm chuyện này nhưng chỉ có Trinh, người thân duy nhất, biết Thủy nằm ở đây.

Lâm ngồi bên nấm mộ mà đầu óc mông lung; miệng lẩm nhẩm lời cầu nguyện cho Thủy được siêu thoát ở thế giới bên kia; cầu nguyện cho người cắm hoa trên mộ được hạnh phúc, bình yên … Lâm đặt mấy ngón tay lên môi, cuối người xuống đặt mấy ngón tay lên tấm bia khắc tên Thủy như là một cái hôn từ giã rồi từ từ đứng dậy và trở lại xe.

Sau khi rời nghĩa trang, Lâm thấy tâm hồn thanh thản dù có xúc động và quyến luyến khi phải rời Thuỷ. Nhìn đồng hồ thì đã gần mười hai giờ trưa, Lâm ghé tiệm ăn gần đó trước khi điện thoại cho Trinh.

Rà rà xe trong khu thương mại của người Việt, Lâm nhớ lại lúc đụng xe của Julie Johnson. Chàng cố gắng tìm hiểu lý do gì mà người đàn bà này đã kín đáo giúp cho mình trong thời gian qua. Nguyên đêm qua chàng không ngủ nghê gì cũng vì suy nghĩ mãi về chuyện này. Chàng phải gặp cô ấy để cảm ơn và kín đáo hỏi dò.

Rời khỏi nhà hàng Việt Nam sau khi ăn trưa qua loa, Lâm nhìn đồng hồ mới có hơn một giờ. Chàng bấm điện thoại tay cầm và gọi cho Trinh ở tiệm.

- Nguyen Gallery. Tiếng của Trinh đầu giây bên kia. Lâm vội vả:

- Cô Trinh, Lâm đây. Cô khỏe không? Tôi đang ở New Jersey. Tôi tới thăm cô ở tiệm được không?

Lâm nói một hơi. Chắc Trinh đang ngạc nhiên khi biết Lâm đang ở New Jersey.

- Chào ông! Ông về đây hồi nào?

- À, tôi đáp máy bay tối hôm qua. Tôi muốn gặp cô để hỏi vài câu.

- Có chuyện gì vậy ông?

- Chuyện cũng hơi dài dòng. Mấy giờ thì tôi có thể ghé tiệm để gặp cô được?

- Ông biết tôi mở cửa tới bảy giờ chiều. Ông tới lúc nào cũng được. Nếu có khách thì ông chờ tí xíu.

- Cám ơn cô. Tôi đến ngay bây giờ!

Trinh đang bận tiếp khách nên Lâm làm bộ ngắm những bức tranh đang treo trên tường, phần nhiều là của họa sĩ địa phương như chàng trước đây. Không cần đi xem hết Lâm cũng biết tranh của mình đã bán hết vì tiền bán tranh Trinh đã gởi đầy đủ và chàng cũng chưa có sáng tác nào mới để trưng bày.

Trinh là bạn thân của Thủy từ hồi còn ở Việt Nam. Hai người học chung trường trung học, ở chung xóm. Lúc mới qua Mỹ, Thủy đang chạy bàn trong một quán ăn thì Trinh bước vào. Đúng là trái đất tròn nên hai người bạn gặp lại trong một thành phố đèo heo hút gió, lạnh lẽo tái tê vào mùa đông, sau khi chia tay từ nửa vòng trái đất.

Trinh đi qua Mỹ với gia đình; Thủy đi một mình, vì một sự tình cờ. Hai người bạn mừng rỡ khi gặp nhau. Sau đó Trinh rủ Thủy về sống chung và đi học lại tại trường đại học cộng đồng gần nhà. Thủy xin vào làm cho trường theo chương trình “work study” nghĩa là vừa làm vừa học.

Lâm đặt chân lên nước Mỹ sau Thủy một năm. Lúc chàng đang xin đơn học trong văn phòng của trường thì gặp Thủy. Hai người quen nhau từ đó.

Về tuổi tác thì Lâm hơn hai cô bạn này nửa con giáp nên lúc mới gặp họ gọi chàng bằng “ông”. Sau khi Thủy và Lâm trở thành một cặp thì Thủy đổi cách xưng hô. Trinh còn quen miệng nên tiếp tục gọi chàng bằng ông. Lâm nghe riết cũng quen và cũng không phàn nàn.

Còn miên man về chuyện ngày xưa thì tiếng chân của Trinh đã đến sau lưng:

- Ông Lâm!

Lâm quay người lại đối diện với Trinh.

- Thưa cô! Xin lỗi cô là tôi bay qua đây mà không báo trước. Tôi có chuyện khá quan trọng muốn hỏi ý kiến của cô.

- Dạ vâng. Mình ngồi xuống rồi hãy nói ông nhé.

Hai người đi về phía quầy tính tiền có hai chiếc ghế đẩu cao. Lâm thuật lại cho Trinh những điều đã xảy ra theo như mình biết trong mấy tháng qua. Từ chuyện gặp Hải, chuyện đang ở căn nhà trên bãi biển cho tới lúc khám phá ra Julie Johnson là người đã mua hết tranh của mình. Lâm cũng kể cho Trinh nghe trường hợp mình gặp Julie Johnson như thế nào.

Trinh chăm chú nghe với thái độ trầm ngâm. Lâm đã dứt lời từ lâu mà Trinh vẫn chưa nói lên câu nào làm chàng hơi sốt ruột:

- Thưa cô, cô nghĩ sao về những điều tôi đã kể?

- Nói thật là tôi cũng không biết nữa, thưa ông!

- Cô nghĩ bây giờ tôi phải làm gì?

- Theo tôi thì nếu là đúng sự thật thì ông mang ơn cô Julie quá nhiều. Không biết thì thôi, còn biết rồi mà không cám ơn thì cũng không đúng. Để tôi điện cho chú Hải để hỏi làm sao liên lạc được với cô ấy.

Nói xong Trinh với lấy điện thoại và bấm số của Hải. Chỉ có tiếng reng chứ không ai bắt máy. Trinh nhắn Hải gọi lại và bỏ máy xuống quầy.

- Thưa ông, tôi không liên lạc được với chú ấy.

Lâm tỏ vẻ bối rối ra mặt.

- Thưa cô, thứ năm này tôi bay về lại Cali rồi. Tôi không muốn đi lâu vì ngại có gì xảy ra cho căn nhà của cô ấy.

- Tôi cũng không biết làm sao. Chừng nào chú Hải gọi lại thì tôi sẽ cho ông biết.

- Vâng, cám ơn. Phiền cô cho tôi biết nếu liên lạc được! Hôm nay đã là thứ ba rồi, chỉ còn nguyên ngày mai là thứ tư, thứ năm tôi sẽ rời New Jersey vào buổi trưa.

Lâm chào Trinh và đi ra khỏi tiệm. Chàng phân vân không biết đi đâu và nên làm gì trong lúc chờ tin tức nơi Trinh. Đắn đo một hồi chàng quyết định lái xe đi về hướng biển...

* * *

Sáng thứ tư Lâm vẫn chưa liên lạc được với Hải nên quyết định đi gặp thẳng Julie ở hãng. Chàng sẽ không lấy hẹn mà cứ chạy xe thẳng tới đó vì thời gian quá eo hẹp.

Khi đối diện với Julie thì chàng sẽ ăn nói ra sao? Nhớ lại sự cáu kỉnh của Julie lúc đụng xe làm Lâm hơi khớp. Tại sao khớp thì chàng cũng không rõ lắm. Có lẽ là vì Julie là ân nhân mà lại quí phái, sang trọng nên chàng mới rụt rè vì sợ làm nàng mất lòng thêm một lần nữa chăng?

Lâm không phân tích được sự việc lúc này. Chàng cần gặp để tỏ sự biết ơn trước đã, sau đó kín đáo dọ hỏi về lý do đã thúc đẩy sự giúp đỡ của nàng.

Xe từ từ chạy vào khuông viên hãng của Julie. Tim Lâm bắt đầu đập nhanh. Chàng phải tự kềm chế để giữ sự bình thản.

Lâm lắc lắc cái đầu để không còn suy nghĩ vẩn vơ nữa mà chỉ chú ý đến việc đi tìm chỗ đậu xe.

Chàng kéo kính chiếu hậu xuống để coi lại mặt mũi rồi mới mở cửa xe đi ra.

Trời mùa hè của New Jersey nóng và hầm. Mới đi có một khoảng ngắn mà Lâm đã chảy mồ hôi. Chàng không còn hồi hộp như khi đang lái xe nữa. Có lẽ đang chú tâm tới thời tiết nên Lâm không lo lắng gì thêm về cuộc hội ngộ sắp đến.

Lâm bước vào sảnh chính của văn phòng. Cô thư ký đang ngồi trả lời điện thoại sau chiếc bàn lớn. Trong lúc kiên nhẫn chờ đợi cô thư ký, chàng liếc quanh quan sát. Chợt chàng thót mình khi thấy bức tranh Laguna Beach đang được treo trên tường phía bên phải chỗ tiếp tân. Lâm đi về phía đó và đứng ngắm tác phẩm của mình. Một chút hãnh diện nhuốm lên trong lòng.

- Thưa ông, ông thích bức tranh đó chứ?

Lâm nghe tiếng nói và quay người lại đối diện với cô thư ký:

- Thưa cô, vâng!

- Bà chủ tôi mới mua nó cách đây không lâu. Bà ấy nói mỗi khi thấy biển thì nhớ kỷ niệm thời ấu thơ. À, xin lỗi ông muốn tìm ai?

- Tôi muốn gặp cô Julie Johnson!

- Thưa ông, hình như ông không có hẹn với bà chủ tôi hôm nay?

- Xin lỗi, không! Tôi bay qua đây từ Cali, ngày mai tôi về rồi. Vì quá gấp rút nên tôi không có thời giờ làm hẹn.

- Thưa ông, bà chủ tôi không có trong văn phòng. Xin ông vui lòng cho biết quí danh để tôi nhắn lại?

- Tôi là Lâm. Nguyễn Quốc Lâm!

Nói xong Lâm rút tấm thiếp ra đưa cho cô thư ký.

- À xin lỗi cô tên gì? Phiền cô nói lại với bà ấy là tôi có ghé và rất tiếc là không gặp!

- Tôi tên là Alice. Tôi sẽ nhắn lại. Ông còn cần gì thêm không?

- Thưa không, chào cô!

Nói xong Lâm bước chân ra cửa mà lòng nặng chình chịch, coi như chuyến đi thất bại. Chàng đưa tay lên coi đồng hồ, mới có mười một giờ sáng, vẫn còn hơn nửa ngày nữa, niềm hy vọng liên lạc được với Julie lại nhuốm lên!

Đi ra bãi đậu xe Lâm không còn thấy nóng nực nữa mà chỉ thấy lòng chùng xuống. Chàng đã đến xe, mở cửa, luồn người vào và ngồi phịch xuống nặng nhọc. Chàng ngồi thừ suy nghĩ coi nên làm những gì: Đổi vé máy bay lại cho đến khi gặp được Julie? Không thể được vì ngại có chuyện gì xảy ra cho biệt thự ở Laguna Beach thì phiền. Viết một lá thơ rồi trở lại đưa cho cô thư ký nhờ chuyển dùm đến Julie? Có lý lắm! Nghĩ đến đó Lâm thấy thoải mái vì Julie sẽ biết chàng đã cố gắng hết sức để hội kiến cùng nàng. Trong thơ Lâm sẽ trình bày lý do phải trở lại Cali gấp. Chàng mở máy xe mà lòng yên ổn. Xe từ từ chạy về hướng khách sạn mà chàng đang tạm trú.

Xe chạy gần tới khách sạn thì điện thoại di động reo. Lâm bấm máy nghe:

- Allô, Lâm đây!

- Chào ông, đây là Alice, thư ký của bà Julie Johnson!

- Chào cô!

- Bà chủ tôi nhờ nhắn lại là bà muốn mời ông đi ăn cơm tối nay ở nhà hàng Le Bistro ở đường Washington lúc bảy giờ. Địa chỉ là…

- Tôi biết nhà hàng đó ở đâu rồi thưa cô.

Lâm ngắt lời Alice như là sợ cô ấy …đổi ý, và nói nhanh:

- Nhờ cô nói lại với bà Johnson là tôi sẽ gặp bà ấy ở đó lúc bảy giờ.

- Cám ơn ông! Chào ông!

Alice đã cúp điện thoại mà Lâm vẫn không tin vào tai của mình. Tim chàng đập thình thịch. Lâm phải định tâm lại rồi mới cúp máy.

* * *

(còn tiếp)



       



Xoá hình nền                                                       Tăng độ chữ

Đăng Bài Mới    Góp Ý Kiến   
cron
phpBB - Creating Communities
Vista theme by HelterSkelter © 2007 ForumImages
Vista images © 2007 Microsoft